Thư Ban Biên tập - Tháng 12/2012

Cùng bạn đọc thân mến,
Mầu nhiệm nhập thể được thể hiện một cách đặc biệt trong một biến cố có một không ai, biến cố Ngôi Hai Thiên Chúa làm người. Tuy nhiên, chiều hướng nhập thể còn là một nét chung của tất cả lịch sử ơn cứu độ. Trong dòng lịch sử ấy, Thiên Chúa dấn thân mỗi ngày mỗi sâu hơn vào dòng lịch sử của con người; qua mỗi một giai đoạn Thiên Chúa tỏ lộ lòng trung tín hơn, một tình yêu trọn vẹn đối với con người.

Thay vì "an vị" trong thế giới linh thánh, thay vị "thanh thản" trong niềm vui thiên quốc, Thiên Chúa Kinh Thánh là một Đấng hay hứa hẹn, hứa trong vườn Địa đàng với nguyên tổ, hứa với ông Noe sẽ không tiêu diệt loài người, hứa với Abraham về một dòng dõi đông đúc và một vùng đất hứa.... Rồi hơn nữa, Thiên Chúa lại tự buộc mình vào một quy chế pháp luật khi khai mào tương quan giao ước, giao ước đơn phương với Abraham, Giao ước cũ với Dân qua Mai sen và rồi đi đến Giao ước mới trong đức Giêsu Kitô... Thiên Chúa như thể muốn tự buộc mình vào vòng phiền phức của một thứ tình thương dấn thân, tự buông mình trôi nổi theo một mối tình tha thiết với vận mạng con người.

Phẩm tính cao quý nhất của Thiên Chúa trong Kinh Thánh không phải là thái độ "thanh thản" như các thần thánh khác, mà là lòng từ bi thương xót. Như thế, mừng lễ Giáng Sinh năm nay, năm đức Tin, chúng ta được mời gọi sống Đức Tin trong chiều hướng dấn thân.

Dấn thân, đối với người Kitô hữu trước tiên từ bỏ thái độ "bàn tay sạch" như kiểu Philato, từ bỏ thái độ "đi cà khêu" giữa cuộc đời như kiểu người Biệt Phái; để rồi nhận ra trách nhiệm của mình đối với người khác, đối với xã hội và thế giới chung quanh mình.

Khởi đầu của lịch sử con người, Kinh Thánh đã cho chúng ta biết con người cùng liên luỵ với nhau trong tội tổ tông. Do đó, mọi người cùng dính dáng với nhau trong tội, tội của người này ảnh hưởng trên người kia, rồi tội của người kia lại tác động lên người khác nữa...theo một diễn biến lây lan và đan bện chặt chẽ vào nhau, khiến cho mọi người đều có trách nhiệm ít nhiều với nhau... Đó là vận mệnh chung của nhân loại mà không ai có thể tự mình mình tách ra để tìm con đường giải thoát đơn độc.

Hơn nữa, Thiên Chúa cũng không muốn cứu độ con người một cách riêng lẻ, nhưng cứu độ bằng cách tập họp con người lại trong con thuyền Giáo hội. Như thế, chỉ những ai dám dấn thân, chấp nhận sự liên luỵ với nhau thì mới có thể đạt đến mầu nhiệm của sự hiệp thông trong ơn cứu độ của Thiên Chúa, mầu nhiệm Các Thánh Cùng Thông Công. Đức Giêsu đã đi vào hành trình đó cho đến cùng, Ngài vốn là Đấng hoàn toàn vô tội nhưng cũng đã chấp nhận thân phận tội luỵ vì con người :

Đấng chẳng hề biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Người. (2Cr 5,21)

Con người khao khát yêu thương, nhưng tình yêu không luôn luôn đồng nhất với một tình cảm lãng mạn, ngẫu hứng, lâng lâng, mà thiết yếu là tình yêu vị tha, nghĩa là gồm chứa khả năng chấp nhận liên lụy với ai khác, chia vui sẻ buồn với ai khác, và cuối cùng dám hy sinh cả mạng sống vì ai khác.

Đây là một nghịch lý trong mầu nhiệm yêu thương Kitô giáo. Thiên Chúa ban cho con người tự do không phải để con người sống lâng lâng, thanh thản với chính mình, không vướng bận vào chuyện gì, không rắc rối vì ai khác... Nhưng tự do Thiên Chúa ban là để con người tự nguyện thể hiện một tình yêu dấn thân đối với Chúa và với anh chị em của mình. Tự do và yêu thương không trái ngược nhưng đòi hỏi lẫn nhau. Con người chỉ có tình yêu khi có tự do; và con người chỉ có tự do chân chính khi tìm thấy động lực của tình yêu để dấn thân.

Anh chị em thân mến,
Đức Giêsu là Mặt Trời sưởi ấm nhân gian và mỗi người Kitô hữu cũng là một thứ "mặt trăng" phản chiếu để làm đẹp hơn cho cuộc sống.
Trong anh chị em, chắc hẳn vẫn có người sợ vào hội đoàn, sợ đảm nhận trách nhiệm, vì dấn thân thường kéo theo vấp phạm. Thật ra, chỉ trong sự dấn thân, con người mới có thể làm "trong sạch nguồn nước" đời mình. Không dấn thân, đời người giống như một ao tù ô nhiễm. Trong dấn thân, con người tuôn đổ dòng nước của mình để được đổi mới bằng dòng nước khác trong lành hơn. Người nào dấn thân, tha thiết với việc tông đồ chẳng hạn, thì tìm được động lực chân chính để giải thoát khỏi sức ì của tội lỗi.

Trong dấn thân, có thể người ta sẽ vấp phạm nhiều sai lỗi hơn. Nhưng thật ra những căn nguyên của tội lỗi vốn đã nằm sâu trong tâm hồn con người chứ không phải chỉ có khi dấn thân; và khi dấn thân thì những căn nguyên ấy có cơ hội để xì ra. Những sai lỗi và vấp phạm xì ra như thế chính là cơ may để con người biết sám hối chân thật hơn. Khi dấn thân, những căn nguyên cội nguồn của tội trong tâm hồn được đổi mới, đó là sự trong sạch thực sự, sâu xa và căn bản hơn nhiều.

Kính chúc anh chị em một lễ Giáng sinh thật sốt sắng và đầy lòng nhiệt thành dấn thân phục vụ.