Tỉnh Dòng Đa Minh Việt Nam

Mẹ Là Mùa Xuân Mới

 

MẸ LÀ MÙA XUÂN MỚI

 

Làm phúc không bằng tránh tội. Tránh tội không bằng sửa lỗi. Mọi việc làm đều tốt, thì phúc tự nhiên đầy. Muốn thành người, thì chớ ở không. Nếu xác không nhọc nhằn, thì chí dễ sinh ra lười biếng. Nhận được điều gì hay, ta chớ có quên. Kẻ giàu sửa sang nhà. Người đức sửa sang thân.

Tôi còn nhớ có một bức họa diễn tả về mùa xuân với cây cối đâm chồi nẩy lộc, đồng cỏ xanh tươi. Giữa cảnh huy hoàng và tràn đầy sức sống ấy, tôi nhìn thấy Mẹ Maria đang bồng ẵm Chúa Giêsu trên đôi tay của mình. Bức họa này đã nói lên một sự thật: Mẹ chính là mùa xuân mới cho toàn thể nhân loại.

Đúng thế, mùa xuân thứ nhất đã khởi đầu tại vườn địa đàng. Đó là một khu vườn tuyệt vời mà Thiên Chúa đã đểõ cho hai ông bà nguyên tổ được cư ngụ và sinh sống.

Con người từ bàn tay tạo dựng của Thiên Chúa, đã là vua của vũ trụ, đã là một tác phẩm tuyệt hảo. Thân xác thì khỏe mạnh. Linh hồn thì bất tử. Trí khôn thì thông suốt và ý chí luôn làm chủ được mình, hơn hẳn chúng ta là con cháu luôn bất hạnh, yếu đuối và vấp phạm.

Hai ông bà nguyên tổ không hề biết đến bệnh tật, đau khổ và cái chết. Nhất là được sống trong một tình trạng thánh thiện và kết hiệp mật thiết với Thiên Chúa, được diễn tả qua sự việc mỗi khi chiều xuống, trong làn gió dịu mát, Thiên Chúa thường đi dạo và nói chuyện với hai ông bà.

Đồng thời cũng theo ý định tuyệt vời của Thiên Chúa, thì những đặc ân tuyệt vời ấy cũng sẽ được thông truyền cho con cháu qua giòng thời gian. Và như vậy, nhân loại thuở ban sơ đã biết đến mùa xuân thứ nhất, mùa xuân nơi vườn địa đàng.

Thế nhưng đau đớn thay, Adong Eva đã phá vỡ cái chương trình kỳ diệu của Thiên Chúa. Hai ông bà đã phản bội Ngài. Và cùng với tội lỗi, đã kéo theo muôn vàn bất hạnh.

Đất đai trước kia màu mỡ thì nay trổ sinh gai góc, con người phải làm việc cực nhọc, phải đổ mồ hôi sôi nước mắt mới có của ăn nuôi sống.

Con người chỉ còn là một hình ảnh lệch lạc của Thiên Chúa. Trí khôn trở nên tăm tối, ý chí trở nên yếu kém và nhất là luôn nghiêng chiều về tội lỗi. Đau khổ và chết chóc như là một cái gì gắn liền với thân phận. Con người bước đi trong bóng đêm dày đặc và tuyệt vọng.

Tuy nhiên, nhờ một người mà nhân loại đã biết đến một mùa xuân mới. Chắc hẳn vườn địa đàng thì đã mất, nhưng này đây một tạo vật trong trắng và thánh thiện đã xuất hiện, hơn hẳn Adong Evà trước khi sa ngã. Vậy tạo vật tuyệt vời ấy, con người lý tưởng ấy là ai?

Đó là Đức trinh nữ Maria. Mẹ là Đấng Vô nhiễm, và trong suốt cả cuộc đời, Mẹ luôn luôn ở ngoài vòng kiềm tỏa của con rắn hỏa ngục. Mẹ đầy ơn phúc và được trang điểm bằng những nhân đức sáng ngời, trổi vượt trên cả hai ông bà nguyên tổ.

Trở nên Mẹ Thiên Chúa, Đức Maria đối với nhân loại chính là cây sự sống, mà hoa trái của Mẹ là Đức Kitô, Đấng đã đem đến cho nhân loại ơn cứu độ. Cùng với Mẹ, một mùa xuân mới đã bừng sáng và trải rộng trên mặt đất này.

Kể từ nay, Mặt Trời công chính luôn chiếu sáng xua tan bóng đêm, đồng thời sưởi ấm tâm hồn chúng ta và đẩy lùi những cơn gió lạnh. Đất không còn trổ sinh gai góc là những thói hư tật xấu, nhưng ngập tràn những bông hoa rực rỡ đó là các nhân đức.

Với những người thiện chí thì mùa xuân mới đã trở về, và sẽ còn kéo dài mãi mãi. Đêm đen tối và băng giá đã tan biến, nhường chỗ cho một ngày xuân nóng ấm đã khởi đầu.

Chúng ta hãy chúc tụng và cảm tạ tình thương của Thiên Chúa, bởi vì tất cả những điều tốt đẹp ấy được thực hiện nhờ Mẹ Maria. Phải, Mẹ chính là mùa xuân mới, mùa xuân cứu độ cho  nhân loại. 

 Thương Hà

 Nguồn: gplongxuyen