Lời Chúa hôm nay kêu gọi, nhắc nhở hãy khẩn trương chuẩn bị tâm hồn đón mừng Chúa đến, đón mừng lễ Giáng Sinh, cụ thể, trong bài Tin Mừng, thánh Gio-an Tiền Hô đề nghị một trong những cách chuẩn bị rất tốt là thể hiện tình bác ái, thực thi lòng yêu thương với mọi người.
Sau nhiều năm sống ẩn dật, thánh Gio-an công khai xuất hiện rao giảng và làm phép rửa. Điệp khúc rao giảng của ngài là “hãy ăn năn, hãy thống hối”. Lời rao giảng của ngài đã khích lệ và làm sóng gió mọi tầng lớp, sử gia Fla-vi-ô đã ghi lại : “Gio-an có ảnh hưởng sâu đậm trên quần chúng đến nỗi họ sẵn sàng làm bất cứ điều gì ông răn bảo”. Vì rao giảng phép rửa thống hối, thánh Gio-an đặt ngay vấn đề : “không phải chỉ chịu phép rửa là xong, nhưng còn phải sinh quả phúc đức thể hiện lòng thống hối ấy”, nên mọi người đều thấy nao núng và phản xạ tức khắc với câu hỏi : “Chúng tôi phải làm gì đây ?”, nghĩa là mọi người đều đến gặp Gio-an để xin ngài chỉ dẫn cách phải sống và việc phải làm.
Trong số những người đến với Gio-an, có nhiều thành phần : dân sự, thu thuế, lính tráng. Tùy theo hạng người, ngài đề nghị những việc phải làm khác nhau : dân chúng thì ngài khuyên : hãy chia cơm nhường áo; nhân viên thu thuế được ngài nhắn nhủ : đừng bội thu để nhét vào túi riêng; với lính tráng thì ngài căn dặn : đừng đe dọa ai để tống tiền, hãy bằng lòng với lương bổng của mình. Chúng ta thấy thánh Gio-an rất thực tế và có những giải pháp thích ứng với từng hoàn cảnh, từng loại người. Ngài không bảo mọi người hãy sống như ngài hoặc gia nhập nhóm của ngài, ngài không yêu cầu ai phải làm gì khác thường, cũng không đòi hỏi họ phải đổi nghề nghiệp hay đổi chỗ ở, nhưng ngài khuyên : dù ở hoàn cảnh nào cũng phải biết thắng dẹp tính vị kỷ, bằng cách làm việc bác ái, chia sớt với anh em mình, đó là cách ăn chay đền tội tốt nhất.
Thánh Gio-an Tiền Hô, với sứ mạng chuẩn bị tâm hồn dân chúng đón nhận Chúa Ki-tô, ngài đã làm đầy đủ sứ mạng của mình. Đối với chúng ta ngày nay, những lời giảng dạy của thánh Gio-an cũng rất thiết thực trong những ngày chờ đón Chúa giáng sinh, chúng ta cũng cần phải chuẩn bị tâm hồn, nghĩa là mỗi người cũng phải tự đặt câu hỏi như những người đương thời đã hỏi thánh Gio-an : “Còn tôi, tôi phải làm gì ?”, và cách trả lời của ngài vẫn còn giá trị cho chúng ta : mỗi người hãy sống đúng cương vị của mình, hãy hoàn thành trách nhiệm của mình, hãy thực thi tình bác ái huynh đệ và sống trong tương giao tốt đẹp với mọi người, cụ thể, chúng ta hãy san sẻ chia sớt cho nhau : chia sẻ cái mình hơn cho người kém, cái mình có mà người khác không có, và ngược lại, người khác cũng làm như thế, đó gọi là “lá lành đùm lá rách”, “lá rách đùm lá nát”, “em ngã chị nâng, chị ngã em nâng”, “có đi có lại mới toại lòng nhau”.
Là con cái Chúa, chúng ta mắc nợ món nợ yêu thương đối với bất cứ ai đang cần được chúng ta giúp đỡ. Chúng ta có bổn phận, có dịp tiện, có khả năng, có người cần thiết, thì sự giúp đỡ này phải được thực thi, và sự giúp đỡ đó phải được coi như một hành động trả nợ, nghĩa là chúng ta bắt buộc phải yêu thương họ để giúp đỡ họ. Chúng ta hãy nhớ : nếu chúng ta đã được Thiên Chúa ban cho hơn người, là để chúng ta có dịp cho đi, để chúng ta có dịp liên hệ đến người khác một cách mật thiết hơn, và để người đó nhận ra bài học Thiên Chúa quan phòng cho đời họ. Cho nên, mỗi khi chúng ta san sẻ cho người khác thì đó là một lần chúng ta tạ ơn Thiên Chúa, là một lần chúng ta trả ơn Ngài qua con cái của Ngài. Hơn nữa, biết đâu một lần giúp đỡ của chúng ta lại không có ảnh hưởng quyết định lôi kéo người anh em ra khỏi mặc cảm tự ti hay khỏi những lúc “đói ăn vụng, túng làm liều”.
Xin Chúa cho chúng ta đừng bao giờ gây ra những bất công, đau khổ cho ai xung quanh vì đồng tiền phân bạc. Xin Chúa mở rộng đôi tay và trái tim chúng ta để dù túng thiếu, chẳng còn là bao, mà có người cần tới, chúng ta vẫn sẵn sàng giúp đỡ họ. Xin cho chúng ta biết thương người như thể thương thân, và biết thương yêu nhau như Chúa đã thương chúng ta.
Giacôbê Phạm Văn Phượng OP