KIẾP ĐỌA ĐÀY

 

KIẾP ĐỌA ĐÀY

Trầm Thiên Thu


Thân con bụi đất xác xơ

Với bao lo lắng, ưu tư chật ngày

Ngược xuôi giữa những đọa đày

Giằng co giữa khoảng vơi đầy thực, hư

Cô đơn giữa những đam mê

Khát khao với những ước mơ chất chồng

Loanh quanh ngày tháng bềnh bồng

Đắm chìm khắc khoải trong dòng oan khiên

Lao tâm khổ tứ ngày đêm

Giật mình chợt nhớ, chợt quên kiếp người

Như điên khùng giữa đất trời

Nhặt lần ảo ảnh ghép đời hư không

Ngó sau, nhìn trước, bàng hoàng

Chẳng còn ai nữa, tay không trắng đời

Bỏ Ngài, con biết theo ai? (*)

Xin cho con xách dép Ngài, Chúa ơi!

Tội đồ con bất xứng thôi

Nhưng luôn tín thác Tình Ngài vô biên