Tỉnh Dòng Đa Minh Việt Nam

Những Ngày Đầu Của Đức Thánh Cha Tại Đức

 


Thánh Lễ Đầu Tiên Của Đức Thánh Cha Tại Thủ Đô Berlin

 


BERLIN. Chiều ngày 22-9-2011, ĐTC Biển Đức 16 đã cử hành thánh lễ đầu tiên trong cuộc viếng thăm 4 ngày tại Đức với gần 80 ngàn tín hữu tại Sân vận động Olympic.

Khi đến đây vào lúc qua 6 giờ chiều, ĐTC đã dùng xe đi một vòng sân vận động để chào thăm các tín hữu. Hiện diện tại đây cũng có tổng thống, thủ tướng, chủ tịch quốc hội và nhiều vị bộ trưởng trong chính phủ. Đồng tế với ĐTC có 80 HY, GM và hàng trăm linh mục. Nhiều thanh thiếu niên giơ cao các băng rôn màu vàng với hàng chữ đen ”Thiên Chúa là tương lai”, phản ánh chủ đề cuộc viếng thăm của ĐTC ”Nơi nào có Thiên Chúa, nơi đó có tương lai”.

Đầu thánh lễ, Đức TGM Rainier Woelki đã chào mừng ĐTC và trình bày về tình hình giáo phận của ngài: tại đây các tín hữu Công Giáo chỉ chiếm 7% dân số và đại đa số dân là người không tín ngưỡng. Nếu tính cả các tín hữu Tin Lành thì cứ 3 người dân mới có một tín hữu Kitô. Ngoài ra, một tỷ lệ lớn các tín hữu Công Giáo ở đây là người gốc nước ngoài. Các tín hữu Kitô tại Berlin đang cố gắng hoạt động để mang lại một cuộc sống mới cho đức tin. Đức TGM cũng nhắc đến những hy sinh lớn lao của cac tín hữu để bảo vệ đức tin và đồng loại trong thời Đức quốc xã và ngài nói: ”Đây không phải là một thành phố không có Chúa. Đây thực là một thành phố của các vị tử đạo”.

Bài giảng của ĐTC

Giảng trong thánh lễ Đức Thánh Cha đã mời gọi tín hữu sống kết hiệp mật thiết với Chúa Giêsu và với nhau, cũng như hiểu biết mầu nhiệm đích thật Giáo hội và đừng nhìn dáng vẻ bề ngoài. Để được như vậy phải nhìn lên các Thánh và các Chân Phước như hai LM Bernhard Lichtenberg và Karl Leiner mà Đức Gioan Phaolô II đã tôn phong Chân Phước cũng tại sân vân động này hồi tháng 6 năm 1996.

Quảng diễn hình ảnh biểu tượng trong Phúc Âm Chúa Giêsu là cây nho và các môn đệ là ngành nho, để trình bầy bản chất của Giáo Hội, Đức Thánh Cha nói:

"Trong dụ ngôn cây nho, Chúa Giêsu không nói ”Các con là cây nho”, nhưng 'Thầy là cây nho các con là ngành' (Ga 13,5). Điều này có nghĩa là: ”Như các ngành nho gắn liền vào thân nho các con cũng thuộc về Thầy như thế! Nhưng khi thuộc về Thầy các con cũng thuộc về nhau”. Và việc thuộc nhau và thuộc Chúa không phải là bất cứ tương quan lý tưởng, tưởng tượng hay biểu tượng nào, nhưng tôi muốn nói là một việc tùy thuộc vào Chúa Giêsu Kitô một cách sinh học, tràn đầy sự sống. Đó là Giáo Hội, cộng đoàn sự sống với Chúa và với nhau, được xây dựng trên bí tích Rửa Tội và ngày càng được đào sâu trong bí tích Thánh Thể. ”Thầy là cây nho thật”; tuy nhiên, điều này trong thực tại có nghĩa là ”Thầy là các con và các con là Thầy” - một sự đồng hóa chưa từng thấy của Chúa với chúng và, Giáo Hội của Người. Chính sự đồng hóa ấy đã khiến cho Chúa Kitô phục sinh hỏi Saul trên đường đến thành Damasco: ”Tại sao ngươi bách hại Ta?” (Cv 9,4). Qua đó Chúa diễn tả thân phận chung phát xuất từ cuộc sống hiệp thông thân tình của Giáo Hội với Người. Chúa Kitô phục sinh tiếp tục sống trong Giáo Hội trong thế giới này. Người ở với chúng ta, và chúng ta ở với Người. Như vậy, các cuộc bách hai chống lại Giáo Hội là bách hại chính Chúa Giêsu. Chúng ta không cô đơn, khi chúng ta bị áp bức vì đức tin, vì có Chúa Giêsu ở với chúng ta.

Tiếp tục bài giảng Đức Thánh Cha nói trong dụ ngôn Thiên Chúa Cha là người trồng nho dùng dao để tỉa các cành khô và tỉa các cành đang có trái để chúng sinh nhiều trái hơn. Để nói như ngôn sứ Edekiel trong bài đọc thứ nhất: Thiên Chúa muốn cất khỏi lòng chúng ta trái tim bằng đá đã chết, để ban cho chúng ta một trái tim bằng thịt sống động (x. Ed 36,26). Người muốn ban cho chúng ta một cuộc sống mới và tràn đầy sức mạnh. Chúa Kitô đã đến để kêu gọi những người tội lỗi. Chính họ là những người cần thầy thuốc, chứ không phải những người khỏe mạnh (x Lc 5,31 t). Vì thế Công Đồng Chung Vatica II đã nói Giáo Hội là ”bí tích cứu độ phổ quát (LG 48), hiện hữu cho kẻ có tội. Đây là sứ mệnh đích thật và cao cả mà Chúa Kitô đã trao cho Giáo Hội.

Tuy nhiên, cũng có những người không hiểu biết bản chất thực sự của Giáo Hội. Đức Thánh Cha nói:

"Có vài người chỉ chỉ nhìn khía cạnh bề ngoài của Giáo Hội. Khi đó Giáo Hội chỉ là một trong biết bao tổ chức trong một xã hội dân chủ, và cũng cần phải phán xử một gương mặt kềnh càng vĩ đại của Giáo Hội theo các luật lệ của xã hội ấy. Thêm vào đó là kinh nghiệm đớn đau trong Giáo Hội có cá tốt và cá xấu, lúa tốt và cỏ lùng nữa. Vì thế nếu chỉ nhìn vào các điều tiêu cực đó thôi, thì sẽ không còn thấy mầu nhiệm cao cả và sau thẳm của Giáo Hội nữa. Và khi đó việc tùy thuộc vào cây nho là Giáo Hội không còn làm nảy sinh ra niềm vui nữa, nhưng chỉ có bất mãn và không hài lòng, khi người ta thấy các tư tưởng hời hợt và sai làm về Giáo Hội vá các giấc mơ riêng của mình không được thực hiện.

Kết thúc bài giảng Đức Thánh Cha nói: Lời Chúa Giêsu mời gọi ở lại trong Ngài để sinh hoa trái đặt để chúng ta trước quyết định sự sồng có trách nhiệm. Ở lại trong Chúa có nghĩa là ở lại trong Giáo Hội. Khi kết hiệp với Chúa Giêsu chúng ta trở thành rượu chín mùi. Thiên Chúa biết biến đổi cả những gì là nặng nề và áp bức trong cuộc sống chúng ta trở thành tình yêu. Điều quan trong là ”ở lại trong cây nho”, ở lại trong Chúa Kitô và trong Giáo Hội. Chúng ta không tin một mình, nhưng tin với toàn thể Giáo Hội. Giáo Hội loan báo Lời Chúa và ban phát các bí tích hiệp nhất chúng ta với Chúa Kitô là cây nho thật. Giáo Hội là món qùa xinh đẹp nhất của Chúa Kitô.

Trần Đức Anh OP và Linh Tiến Khải


Phản Ứng Báo Chí Về Cuộc Viếng Thăm Của ĐTC



BERLIN. Có sự thay đổi trong thái độ của nhiều báo chí ở Đức đối với cuộc viếng thăm của ĐTC: từ tiêu cực đến tích cực.

Thực vậy, ngày đầu tiên trong cuộc viếng thăm của ĐGH tại Đức, như thường lệ, đã đảo lộn tất cả những lo sợ và phê bình những ngày trước đó. Có một sự đồng thanh của các báo chí ca ngợi những lời của ĐTC. Tất cả các báo đều có hình ĐGH ở trang nhất, và nhất là họ cho biết những cuộc biểu tình chống đối thực là bị ”xẹp”: Những ngày trước đây ban tổ chức các cuộc biểu tình loan báo sẽ có 20 ngàn người tham dự cuộc biểu tình chống ĐGH ở Cổng Brandenburg của Berlin, nhưng trong thực tế chỉ có 4 ngàn người tham dự. Và tại trụ sở quốc hội, sự tẩy chay của các đại biểu không nhiều như dự đoán, chỉ có vài chục đại biểu thuộc đảng Linke tả phái, đảng xã hội SPC và đảng xanh.

Tờ Frankfurt toàn báo (Frankfurter Allgemeine Zeitung), thuộc khuynh hướng tự do bảo thủ, định nghĩa bài diễn văn của ĐGH tại trụ sở quốc hội liên bang Đức là một bài ”diễn văn lịch sử” và nhấn mạnh rằng ”ĐGH Biển Đức XVI đã giơ tay ra cho những người chống đối ngài”.

Còn tuần báo Der Spiegel, vốn nổi tiếng rất phê bình ĐGH trước cuộc viếng thăm, đã gọi ngài là vị Giáo Hoàng của những ngạc nhiên và xác tín rằng ngài đã được sự nhìn nhận của cả hai đảng ở quốc hội. Báo này cũng có vẻ chế riễu những tràng pháo tay của các đại biểu đảng Xanh về những lời của ĐGH liên hệ tới môi sinh. Báo Der Spiegel kể lại nhiều chứng từ thật đẹp của các tín hữu tham dự thánh lễ: có những người trước kia đã có một quá khứ chao đảo, nhưng đã tìm lại được niềm vui khi vào Giáo Hội và họ tỏ ra hiểu rất rõ điều mà ĐGH nói về ý nghĩa việc thuộc về Giáo Hội, cả khi đứng trước những vụ xì căng đan hoặc những người có thể sai lầm. Báo Der Spiegel cũng nói đến một số hình ảnh: như cảnh tượng ĐGH chúc lành cho một hài nhi được bế vào trong xe bọc kính của ngài và ngài hôn em bé. Ký giả báo này nói rằng dân chúng cần thấy những cử chỉ như thế, vì họ cần tình yêu.

Báo bình dân Bild, Hình Ảnh, thì tỏ ra phấn khởi và dành 5 trang để tường thuật ngày đầu tiên của cuộc viếng thăm. Ký giả báo này phỏng vấn một đại biểu quốc hội thuộc đảng xanh, người này nói: Tôi không biết ĐGH cũng xanh như vậy. Bà tổng bí thư đảng xã hội SPD của Đức thì tỏ ra cảm động về những lời của ĐGH ở quốc hội...

Tờ Nam Đức Nhật Báo (Suddeutsche Zeitung) thuộc phe tả cấp tiến, cũng có ấn tượng mạnh về thái độ khiêm tốn của ĐGH: cuộc viếng thăm của ngài tại Quốc hội đã được chú ý rất nhiều và đó là công lao của ngài. Báo này gọi bài diễn văn của ĐGH tại đây là ”gây ấn tượng mạnh, vĩ đại, triết lý và nhân bản. Một bài diễn văn phức tạp nhưng đơn sơ trong sứ điệp, cơ bản nhưng không cực đoan duy căn (fondamentalista). Báo này phê bình những người phản đối và nhận xét rằng xu hướng bài giáo sĩ theo bản năng của những người chống đối ĐGH chứng tỏ thái độ bất bao dung của họ. Đối với những người phê bình sự hiện diện của ĐGH tại trụ sở quốc hội Đức, báo này viết ”Trung lập về tôn giáo không có nghĩa là thiếu kính trọng”. Báo nhắc nhở rằng chính Kitô giáo đã mang lại công lý, tình liên đới và bác ái.

Báo Thế Giới (Die Welt) thì viết rằng ĐGH đã thành công trong việc làm cho các tín hữu và các đối thủ của ngài nhạc nhiên. Báo này mô tả sự thất vọng của những người chống đối và mô tả các cuộc biểu tình phản đối là ”lỗi thời”.

Tờ báo duy nhất ra ngày hôm qua phê gình ĐGH là tờ ”Nhật Báo”, Tageszeitung, thuộc phe tả ở Berlin. Theo báo này, ĐGH chẳng có gì để nói cả! Và trong bài xã luận báo này viết ”bài diễn văn của ĐGH tại Quốc hội là một thời điểm tốt trong lịch sử dân chủ của Đức”.

G. Trần Đức Anh OP

 


Hoạt Động Đại Kết Của ĐTC Tại Erfurt



ERFURT. Sáng ngày 23-9-2011, ĐTC đã dành để viếng thăm thành phố Erfurt được coi là chiếc nôi của Giáo hội Tin Lành Luther ở Đức, gặp gỡ và cầu nguyện các vị lãnh đạo Tin Lành tại đây.

Thành phố Erfurt cách Berlin 200 cây số và hiện có 200 ngàn dân cư. Đây cũng là thủ phủ của bang Thueringen. Giáo phận Erfurt có 156 ngàn dân cư, tức là 7% trên tổng số gần 2 triệu 250 ngàn dân.

Sau khi được chính quyền và giáo quyền địa phương tiếp đón, cũng như viếng thăm Nhà thờ chính tòa Erfurt, ĐTC đã đến Tu viện thánh Augustino nơi Martin Luther đã sinh sống, hoạt động và ở lại đây cho đến năm 1511, trước khi bị vạ tuyệt thông vào năm 1521 và ly khai với Công Giáo. Ngày nay tu viện này là diễn ra các cuộc gặp gỡ quốc tế. Khuôn viên của tu viện trong mùa hè được dùng làm nơi hòa nhạc và văn nghệ.

Tại tu viện vào lúc quá 12 giờ, ĐTC đã được mục sư Nikolaus Schneider, Chủ tịch Hội đồng các Giáo hội Tin Lành Đức và bà Chủ tịch Giáo hội Tin Lành bang Thueringen tiếp đón và dẫn vào Phòng hội để gặp gỡ 20 đại diện của các Giáo Hội Tin Lành. Giáo Hội này gồm 22 Giáo Hội Luther, Cải Cách, Hiệp nhất ở mỗi địa phương, đại diện cho hơn 24 triệu tín hữu Tin Lành toàn quốc, tương đương với 30% dân Đức.

Diễn từ của ĐTC Lên tiếng sau lời chào mừng của hai vị lãnh đạo Tin Lành, ĐTC đã gợi lại nơi Martin Luther đã sống, học hành và tu trì tại tu viện thánh Augustino ở thành phố Erfurt này. Ngày đặc biệt nhắc đến câu nói của Luther:

”Làm sao tôi có thể được một vị Thiên Chúa từ bi?” Câu hỏi này là một sức mạnh thúc đẩy toàn thể hành trình của Luther và vẫn luôn gây ấn tượng mạnh đối với tôi. Thực vậy, ngày nay có ai bận tâm tới vấn đề này, kể cả nơi các tín hữu Kitô? Vấn đề về Thiên Chúa có ý nghĩa gì trong đời sống chúng ta? Trong việc loan báo của chúng ta? Phần lớn dân chúng, kể cả các tín hữu kitô, ngày nay cho rằng Thiên Chúa, xét cho cùng, chẳng quan tâm gì đến tội lỗi và nhân đức của chúng ta. Luther biết rõ ràng tất cả chúng ta chỉ là xác thịt. Nếu ngày nay người ta còn tin nơi đời sau và nơi sự phán xét của Thiên Chúa, thì hầu như trong thực tế tất cả đều giả thiết rằng Thiên Chúa phải quảng đại, và trong lượng từ bi, Chúa sẽ làm ngơ không biết đến những thiếu sót nhỏ nhặt của chúng ta. Nhưng có thực là những thiếu sót của chúng ta chỉ là nhỏ nhặt hay không? Thế giới chẳng bị tàn phá vì sự hư hỏng của những người lớn, và cả những người nhỏ, chỉ nghĩ đến tư lợi của mình hay sao? Thế giới chẳng bị tàn phá vì quyền lực của ma túy, quyền lực này một đàng tồn tại là nhờ sự ham sống và tiền bạc, và đàng khác là nhờ sự ham hố khoái lạc của những người nghiện ma túy sao? Thế giới chẳng bị đe dọa vì xu hướng bạo lực ngày càng mạnh mẽ, và nhiều khi nó được che đậy bằng lòng đạo đức tôn giáo sao? Nạn nghèo đói có thể tàn phá nhiều miền trên thế giới hay không, nếu tình yêu Thiên Chúa nơi chúng ta, và từ Chúa, tình yêu của chúng ta đối với tha nhân, đối với các thụ tạo của Thiên Chúa, đối với con người, mạnh mẽ hơn? Những câu hỏi như thế có thể còn nhiều. Không phải vậy, sự ác không phải là một sự ù lỳ bất động. Nó không thể mạnh mẽ như hiện nay nếu chúng ta đặt Thiên Chúa thực sự ở trung tâm đời sống chúng ta. Câu hỏi: đâu là chỗ đứng của Thiên Chúa đối với tôi, tôi ở vị thế nào trước thiên Chúa? Câu hỏi nóng bóng này của Martin Luther phải trở thành câu hỏi của chúng ta, và chắc chắn là dưới một hình thức mới. Tôi nghĩ rằng đây là lời kêu gọi đầu tiên mà chúng ta phải nghe trong cuộc gặp gỡ với Luther.

ĐTC nói thêm rằng ”Một điều quan trọng nữa là Thiên Chúa, Thiên Chúa duy nhất, Đấng Sáng tạo trời đất, là điue khác với giả thuyết triết học về nguồn gốc vụ trụ. Vị Thiên Chúa này có một khuôn mặt và đã nói với chúng ta. Nơi con người, Đức Giêsu Kitô đã trở thành một người trong chúng ta, Ngài là Thiên Chúa thật vừa là người thật. Tư tưởng của Luther, toàn thể linh đạo của Luther hoàn toàn qui hướng về Chúa Kitô: ”Đối với Luther, những gì thăng tiến chính nghĩa Chúa Kitô” chính là tiêu chuẩn chủ yếu trong việc giải thích Kinh Thánh. Nhưng điều này giả thiết rằng Chúa Kitô là trung tâm đời sống tinh thần của chúng ta và việc yêu mến Chúa, sống với Chúa, hướng dẫn cuộc sống của chúng ta.”

Tiếp tục bài phát biểu trong cuộc gặp gỡ các vị đại diện Tin Lành Đức, ĐTC nói:

”Giờ đây, có lẽ anh chị em sẽ nói: Tốt lắm, nhưng tất cả những điều ấy có liên hệ gì với tình trạng đại kết của chúng ta? Phải chăng tất cả những điều ấy chỉ là một toan tính tránh né bằng lời nói bao nhiêu vấn đề cấp thiết, trong đó chúng ta mong đợi những tiến bộ thực tiễn, những kết quả cụ thể? Về vấn đề này, tôi trả lời rằng điều cần thiết nhất đối với phong trào đại kết trước tiên là, dưới sức ép của trào lưu tục hóa, chúng ta đừng vô tình đánh mất những điều lớn mà chúng ta có chung với nhau, những điều tự nó làm cho chúng ta thành Kitô hữu và tiếp tục là hồng ân và nghĩa vụ. Thật là một sai lầm trong thời đại xung đột tín ngưỡng vì người ta chỉ thấy những gì chia rẽ, và không nhận thấy một cách thực tiễn điều chúng ta có chung với nhau trong những chỉ dẫn của Kinh Thánh và qua các sự tuyên xưng đức tin của Kitô giáo thời xưa. Và tiến bộ quan trọng nhất về đại kết trong những thập niên gần đây là chúng ta ý thức vệ sự hiệp thông này, và cầu nguyện, cùng nhau hát thánh ca và trong sự dấn thân cho luân lý Kitô trước mặt thế giới, trong sự làm chứng chung về Thiên Chúa của Đức Giêsu Kitô trong thế giới này, chúng ta nhìn nhận sự hiệp thông ấy như nền tảng cơ bản của chúng ta.

Rất tiết là nguy cơ mất những điều chúng ta có chung với nhau không phải là điều không có thể. Ở đây tôi muốn ghi nhận hai khía cạnh. Trong thời gian gần đây, địa lý Kitô giáo thay đổi sâu đậm và đang tiếp tục thay đổi thêm. Đứng trước một hình thức mới của Kitô giáo bành trước với một năng động truyền giáo rất mạnh, nhiều khi đáng lo âu, các Giáo Hội Kitô lịch sử cảm thấy ngỡ ngàng. Đó là một Kitô giáo ít có cơ chế, với ít hành trang hợp lý và càng ít hành trang tín lý và ít ổn định. Hiện tượng này trên thế giới đặt tất cả chúng ta trước câu hỏi: chúng ta nói gì tích cực hoặc tiêu cực về hình thức mới của Kitô giáo này? Dầu sao đi nữa, hiện tượng ấy đặt chúng ta trước câu hỏi: vậy đâu là điều vẫn luôn giá trị và những gì có thể thay đổi, đứng trước vấn đề về sự chọn lựa cơ bản của chúng ta trong đức tin?

Và ĐTC kết luận rằng: Điều sâu xa và nóng bỏng hơn tại đất nước chúng ta là thách đố thứ hai đối với toàn thể Kitô giáo: ở đây tôi muốn nói về bối cảnh thế giới bị tục hóa trong đó chúng ta phải sống và làm chứng tá đức tin ngày nay. Sự vắng bóng Thiên Chúa trong xã hội chúng ta ngày càng sâu đậm, lịch sử mạc khải của Chúa -như Kinh Thánh nói với chúng ta-, dường như bị đặt vào quá khứ ngày càng xa vời hơn. Phải chăng cần phải chiều theo sức ép của sự tục hóa hay sao, trở thành người tân tiến bằng cách làm cho đức tin của chúng ta trở nên tan loãng sao? Dĩ nhiên đức tin phải được suy nghĩ lại và nhất là sống một cách mới mẻ để trở thành điều thuộc về hiện tại, nhưng không phải sự làm tan loãng đức tin sẽ mang lại lợi ích, nhưng chỉ có sự sống thực niềm tin trọn nẹn ngày nay. Đó là một nghĩa vụ đại kết chủ yếu. Trong ta phải giúp đỡ nhau trong vấn đề này: tin một cách sâu xa hơn, và sinh động hơn. Đó không phải là một chiến thuật để cứu chúng ta, cứu vãn Kitô giáo, nhưng là một đức tin được suy nghĩ lại và được sống một cách mới mẻ, qua đó Chúa Kitô và cùng với Ngài Thiên Chúa hằng sống đi vào thế giới này. Như các vị tử đạo thời quốc xã đã đưa chúng ta đến gần nhau và đã khơi lên sự cởi mở đại kết đầu tiên, cũng vậy, ngày nay đức tin được sống tự thâm tâm trong một thế giới tục hóa, chính là sức mạnh đại kết mạnh mẽ nhất, liên kết chúng ta, hướng dẫn chúng ta tiến về sự hiệp nhất trong Chúa duy nhất”.

Cầu nguyện đại kết

Sau khi gặp gỡ và trao đổi với các vị đại diện Tin Lành Đức, ĐTC đã tiến vào nhà thờ cũ của Tu Viện thánh Augustinô để cùng với 300 người tại đây cử hành buổi cầu nguyện đại kết. Hiện diện trong dịp này cũng có bà thủ tướng Angela Merkel, vốn là con của một mục sư tin lành Luther, đông đảo các vị mục sư và tín hữu đại diện các Giáo hội Tin Lành Đức và hàng chục GM cũng như các em học sinh Công Giáo.
Bà Katrine Eckhardt Chủ tịch Hội đồng Công tọa của Giáo hội Tin Lành Đức đã chào mừng ĐTC và mọi người, và sau bài Tin Mừng theo thánh Gioan do ĐHY Kurt Koch, Chủ tịch Hội đồng Tòa Thánh Hiệp nhất các tín hữu Kitô công bố, ĐTC đã giảng.

Bài giảng của ĐTC

Ngài nhắc đến lời cầu nguyện của Chúa Giêsu với Chúa Cha trong bữa tiệc ly ”Con cầu nguyện để không những họ, mà cả những người nhờ lời họ mà tin nơi con” (Ga 17,20). Chúa cầu nguyện cho sự hiệp nhất của chúng ta. Nhưng ĐTC đặt câu hỏi:

”Phải chăng lời cầu nguyện của Chúa Giêsu vẫn không được lắng nghe? Có thể nói lịch sử Kitô giáo là khía cạnh hữu hình của thảm trạng này, trong đó Chúa Kitô chiến đấu và chịu đau khổ vì chúng ta, là những phàm nhân. Ngài vẫn luôn phải chịu sự đối nghịch chống lại sự hiệp nhất, nhưng dầu vậy luôn có sự tái hiệp nhất với Chúa và với Chúa Ba Ngôi. Chúng ta phải xem 2 điều này, trước hết là tội lỗi của con người, từ khước Thiên Chúa và rút lui vào trong mình, nhưng thứ đến cũng có những chiến thắng của Thiên Chúa nâng đỡ Giáo hội mặc dù sự yếu đuối của họ và Ngài luôn lôi kéo con người đến cùng ngài, và qua đó làm cho họ xích lại gần nhau. Vì thế, trong một cuộc gặp gỡ đại kết, chúng ta không phải chịu than trách về những chia sẽ và cách ly, nhưng cũng phải cảm tạ Thiên Chúa vì tất cả những yếu tố hiệp nhất mà Ngài bảo tồn cho chúng tà và Ngàiluôn tái ban cho chúng ta. Lòng biết ơn này đồng thời cũng phải là thái độ sẵn sàng để không đánh mất sự hiệp nhất đã được đan trong một thời đại có những cám dỗ và nguy hiểm.

Sự hiệp nhất cơ bản hệ tại sự kiện chúng ta tin nơi Thiên Chúa là Cha toàn năng, Đấng tạo dựng trời đất.... Làm chứng về Thiên Chúa hằng sống là nghĩa vụ chung của chúng ta trong thời đại ngày nay.

Nhưng con người có cần Thiên Chúa, giữa lúc mọi sự tiến hành khá tốt đẹp mà không cần Chúa hay không? Trong giai đoạn đầu tiên của sự vắng bóng Thiên Chúa, khi ánh sáng của ngài còn tiếp tục soi chiếu và giữ nguyên trật tự cuộc sống con người, người ta có cảm tưởng cuộc sống ấy tiếp tục mà không cần Thiên Chúa. Nhưng hễ thế giới càng xa lìa Thiên Chúa, thì người ta càng thấy rõ con người ngày càng đánh mất sự sống của mình trong sự kiêu hãnh của quyền lực, trong sự trống rỗng của con tim và trong ước muốn thỏa mãn và được hãnh phúc. Sự khao khát vô biên vẫn ở trong con người không thể tước bỏ được. Con người được tạo dựng để ở trong tương quan với Thiên Chúa và cần Chúa. Việc phục vụ đại kết đầu tiên của chúng ta trong thời đại ngày nay là cùng nhau làm chứng về sự hiện diện của Thiên Chúa hằng sống và qua đó mang lại cho thế giới câu trả lời họ đang cần.. Các bạn thân mến, chúng ta hãy củng cố nhau trong đức tin! Chúng ta hãy giúp đỡ nhau sống đức tin! đó là một trách vụ đại kết lớn lao đưa chúng ta vào trong trọng tâm kinh nguyện của Chúa Giêsu.

ĐTC cũng nhận xét rằng chúng ta đang sống trong một thời đại mà các tiêu chuẩn làm người bị đặt lại vấn đề. Luân lý đạo đức bị thay thế bằng những tính toán về hậu quả. Đứng trước tình trạng đó, trong tư cách là Kitô hữu, chúng ta phải bảo vệ phẩm giá bất khả xâm phạm của con người, từ lúc mới thụ thai cho đến lúc chết - trong những vấn đề chẩn bệnh trước khi cấy phôi thai, cho đến nạn làm cho chết êm dịu. ”Chỉ những ai biết Chúa thì mới biết con người” như Romano Guardini đã nói. Nếu không biết Thiên Chúa, con người có thể bị lèo lái. Niềm tin nơi Thiên Chúa phải được cụ thể hóa trong sự dấn thân chung của chúng ta cho con người. Thuộc về sự dấn thân như thế không những có các tiêu chuẩn cơ bản về nhân loại tính, nhưng nhất là tình yêu mà Chúa Giêsu đã dạy chúng ta cụ thể trong bài mô tả về sự phán xét chung (Mt 25).

Sau cùng ĐTC trả lời cho một số người, trước cuộc viếng thăm của ngài, đã lên tiếng kêu gọi ngài dành cho các Giáo hội tin lành một món quà đại kết ví dụ như tuyên bố phục hồi cho Martin Luther, hoặc cho các tín hữu Công Giáo và Tin Lành được rước lễ chung, cải tiến hôn nhân hỗn hợp giữa Công Giáo và Tin Lành, v.v. ĐTC nhận xét rằng làm như thế là hiểu sai về đức tin và đại kết, áp dụng theo kiểu các cuộc viếng thăm của các vị quốc trưởng tại một nước bạn. Nhưng đức tin của các tín hữu Kitô không dựa trên sự tính toán các lợi lộc và bất lợi. Một niềm tin tự tạo ra thì không có giá trị. Đức tin không phải là cái mà chúng ta nuôi dưỡng hoặc xác định. Đức tin là nền tảng cuộc sống của chúng ta. Sự hiệp nhất không tăng trưởng nhờ sự tính toán những điều lợi và bất lợi, nhưng chỉ nhờ ngày càng đi sâu hơn vào trong ơn thánh nhờ tư tưởng và cuộc sống”.

Buổi cầu nguyện đại kết được tiếp tục với các ý nguyện khác nhau do các đại diện của Công Giáo và Tin Lành xướng lên. Rồi mọi người đọc kinh Lạy Cha, trước khi vị Chủ tịch Hội đồng các Giáo Hội Tin Lành đọc lời chúc phúc của Aaron trong sách Dân Số (Ds 6,24-26) và ĐTC chúc lành cho mọi người.

G. Trần Đức Anh OP